Lớp A0 – Khóa 9

They came, they saw and they ….

Chị Thỏ bông


Lời dẫn: Thảo Hảo là một bút danh của nữ nhà văn Phan Thị Vàng Anh. Với bài “Nhân trường hợp chị thỏ bông”, Blog muốn giới thiệu với các bạn một cái  nhìn khác từ nữ giới về quan hệ trong gia đình Việt đương đại. Chúng tôi xin phép Thảo Hảo đăng lại bài này ở dạng rút gọn vài chỗ cho phù hợp với khuôn khổ blog này.

Nhân trường hợp chị thỏ bông

Thảo Hảo
Thể thao văn hóa

Bạn tôi, vợ về quê thăm mẹ. Anh ở nhà, vào đúng ngày chủ nhật, thì buồn. Alô cho một người bạn, và cả hai đi mát-xa.

Cô gái làm mát-xa cho anh rất xinh, mặt tỉnh bơ, vừa làm vừa kể chuyện cười. Cô kể chuyện chị thỏ bông đi lạc.

“Chị thỏ bông có chồng là anh thỏ bông. Một hôm chị thỏ bông đi vào rừng tìm cà rốt. Lúc quay trở ra thì bị lạc. Chị đi một đoạn thì gặp anh thỏ trắng. Chị hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh thỏ trắng bảo, ‘muốn biết thì ở lại đây đêm nay’. Chị thỏ bông đành ở lại.

Ngày hôm sau, chị đi tiếp, mãi vẫn không thấy đường. Chị nhìn thấy anh thỏ nâu. Chị hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh thỏ nâu nói, ‘muốn biết thì ở lại đây đêm nay’. Chị thỏ bông cắn răng ở lại đấy một đêm.

Hôm sau nữa, chị đi tiếp. Vẫn lạc đường. Lần này thì gặp anh thỏ đen. Chị đến hỏi, đường về nhà tôi là đường nào. Anh thỏ đen cũng nói, ‘muốn biết thì ở lại đây đêm nay’. Chị thỏ bông tặc lưỡi ở lại.

Sáng hôm sau, chị tỉnh dậy, và lên đường. Ði được một đoạn thì thấy nhà, với anh thỏ bông đang đánh răng trước cửa. Chị về nhà được hai hôm thì biết mình có mang.”

Cô mát-xa đố: “Em đố anh, con của chị thỏ bông sẽ có màu gì?”

Bạn tôi đoán, cà phê sữa bông, khoang đen bông…, mãi cũng sai, đành hỏi cô.

Cô bảo: “Muốn biết thì ở lại đây đêm nay”.

Ðương nhiên là bạn tôi không phải thỏ bông nên không ở lại. Chỉ cười khà khà, tí sau rút ví ra, cho tiền boa, và về kể tôi nghe, tấm tắc khen mãi cô gái massage tinh ranh làm anh buồn cười – cái việc mà cả mấy năm nay vợ anh không làm được.

*

Thưa chị em phụ nữ,

Không làm chồng cười được là một cái tội rất to. Nó khiến cho chồng các chị phải đi tìm nụ cười ở những nơi khác. Và đó là một cái quyền của đàn ông.

Cái này không phải là mình tôi nghĩ ra và phát ngôn. Mà điều này, báo (dành cho phụ nữ) nào cũng có nói. “Khi anh ấy có người khác, bạn hãy xem lại mình.” Nghe như một châm ngôn.

Bởi vì các chị không biết kể chuyện chị thỏ bông, cho nên các anh phải đi nghe người khác kể lại câu chuyện ấy. Bởi vì các chị không biết mát-xa, cho nên các chị không thể cấm các anh đi mát-xa. Bởi vì các chị không biết quá nhiều thứ nên các anh phải đi lấy kiến thức từ nơi khác. Bởi vì các chị biết quá nhiều thứ nên các anh sẽ đi phổ biến kiến thức cho nơi khác. Bởi vì các chị quá hiền, Bởi vì các chị quá dữ, Bởi vì các chị quá ngăn nắp,  Bởi vì các chị quá bừa bộn…

Kiểu gì, như báo đã nói, cũng là lỗi của các chị thôi.

Và báo (có lẽ đã ăn hối lộ của đàn ông) mà đề cao quá sức cái công dung ngôn hạnh, gần như đặt hẳn các chị lên bàn thờ, khiến các chị không leo xuống được để đấu tranh bình đẳng với đàn ông, cho nên các chị đành ở đó mà vui vầy với bếp núc cùng con cái.

Trong khi đó,

Thưa các chị,

Một món quà nhân ngày phụ nữ mà tôi muốn tặng cho các chị, dù mở ra các chị có thể nhăn mặt, thấy vô đạo đức, gói lại không nhận, là phần phân tích sau vụ việc chị thỏ bông vừa qua để các chị biết thực lực các chị đến đâu:

1. Các chị dễ rơi vào tình huống “chị thỏ bông” hơn các anh

Có lẽ, chẳng ai nói cho chồng các chị biết rằng: phụ nữ có khả năng sa ngã hơn đàn ông rất nhiều. Lại không phải kiểu sa ngã ăn-bánh-trả-tiền-một-lần-rồi-quên như đàn ông, mà đây là sa ngã tinh thần, thương thương nhớ nhớ mà chồng các chị có biết thì chỉ có nát tim gan.

Không báo nào răn đe người đàn ông rằng nếu anh cứ để bụng bia đi lại nghênh ngang trong nhà mà quăng quật vợ, thì vợ anh, tuy cúi mặt hiền thục nấu ăn trong bếp cho anh đó, nhưng tâm trí là hướng về người khác rồi; như một nơi an ủi, như một chốn yêu thương; chỉ rất may cho anh, rằng chị đã ở cái thế “bàn thờ” của phụ nữ Á đông, nên ít khi để cho mọi việc đến nơi đến chốn, chứ còn không thì…

2. Luôn có những người khác mà chị không biết

Chị thỏ bông chỉ cần đi ra đường cũng đã thấy muôn sắc thỏ đón chào mình. Anh thỏ bông có thể thấy vợ là nhàm, nhưng những anh thỏ khác thì không thế.

Các chị cũng thế, để ra một ngày nhìn quanh mình đi, rồi các chị sẽ thấy, nếu các chị bật đèn xanh, sẽ có vài người đàn ông mong được các chị cười với họ một cái, hay ăn một bữa cơm của các chị nấu, hay được các chị xoa đầu.

Lâu nay các chị vẫn được giáo dục trở thành một bông hồng duy nhất cho một người duy nhất. Ðó hình như là chiến lược của cánh đàn ông. Ðàn ông không nói với các chị rằng, nếu càng nhiều người ngắm, thì họ càng quý bông hồng của mình. Không đời nào họ nói như thế. Họ chỉ muốn an toàn, nên cố hướng dẫn các chị nở mãi một cách, tỏa hương mãi một loại; loại nào, cách nào công dung ngôn hạnh tiết liệt nhất. Thế rồi sau đó, khi đã đúc được chị thành bông hoa nhựa rồi, họ lại chỉ muốn tìm đến những bông hoa dại biết kể chuyện thỏ bông.

Thường bao giờ họ cũng bắt các chị lựa chọn: hoặc là hoa dại và không có anh ấy, hoặc là thành hoa nhựa và có anh ấy; các chị sẽ chọn ngay con đường hoa nhựa.

Các chị không biết, rằng nếu các chị cứng đầu làm hoa dại, thì các chị sẽ không mất gì cả, mà còn kích thích người ta giữ các chị lại hơn.

3. Gia đình còn hay mất là do đạo đức các chị

Chị thỏ bông có cái khả năng đi ba đêm về mà anh thỏ bông vẫn không biết, và trên đường có rất nhiều anh thỏ đen, nâu, trắng sẵn sàng rủ chị phiêu lưu. Cái gia đình thỏ bông thật ra còn hay mất là do chị, do đạo đức của chị đến đâu. Chị thỏ bông hoàn toàn có thể tạo ra những vụ việc đi lạc lần nữa để phiêu lưu mà chẳng mất gì. Nhưng trời phú cho chị thỏ bông (cũng như cho các chị em phụ nữ) cái khả năng nghĩ về đạo đức rất mạnh, cho nên anh thỏ bông mới còn vợ cùng nhai cà rốt với mình.

***

Tóm lại:

Sau vụ việc chị thỏ bông này, hẳn các anh đã thấy mình cũng cần cảnh giác mà giữ vợ?

Bởi vì con đường hư hỏng của phụ nữ không cần mất công như các anh đâu. Theo một thống kê mật, những lời đề nghị của phụ nữ được chấp nhận tới 8/10, trong khi đàn ông chỉ có 1.5/10 mà thôi.

Bình đẳng với phụ nữ là cho họ biết vũ khí mà họ có, và để họ tùy nghi sử dụng sau khi đã cân nhắc được mất.

Hôm nay, nhân vụ chị thỏ bông, tôi lấy lại chút bình đẳng cho các chị. Còn bây giờ, tôi phải đi. Có người đang đợi tôi để hỏi: muốn làm hoa dại hay hoa nhựa.

Tôi nghĩ kỹ rồi. Tôi chỉ hung hăng thế thôi. Ðể không mất anh ấy, tôi sẽ làm hoa nhựa.

Advertisements

Tháng Một 19, 2011 - Posted by | Tản văn |

3 phản hồi »

  1. V.Thành: Đọc câu chuyện “Chị Thỏ bông” đã minh họa cho 1 góc nhìn về chế độ nam trị. Nói cách khác, chế độ nam trị có thể “giải thích” được câu chuyện kể trên! 😀 😀

    Bình luận bởi Đỗ Thiên Kính | Tháng Một 21, 2011 | Phản hồi

    • @ Kính: Mấy hôm cuối tuần, bận việc gia đình quá, nên ko vô blog “đối ẩm” với Kính dc!
      Xin mạn phép “bình loạn” với khái niệm “Nam trị” của Kính nhé! Theo tớ hiểu, “Nam trị” ở đây ám chỉ sự độc quyền hầu như tuyệt đối của giới “mày râu” trong việc quản lý, cai trị xã hội, cộng đồng hay cả Quốc gia. Nếu vậy, thì sự độc tài này có lẽ còn kéo dài…
      Ây vậy, nghe có vẻ hơi vô lý, nhưng cai trị 1 quốc gia lại khác với “cai trị” một gia đình!
      Lấy gia đình chị Thỏ bông làm ví dụ. Chắc là dạo trước, anh chị Thỏ bông phải kiếm cà-rốt quần quật cả ngày, may ra đủ ăn. Anh Thỏ bông vốn cơ bắp hơn có lẽ sẽ kiếm dc nhiều cà rốt hơn, sẽ đóng vai trò quản lý, phân phối lượng cà-rốt ít ỏi mà cả nhà kiếm dc. Anh ấy là Ông chủ gia đình. Sự mất hay còn của gia đình Thỏ phụ thuộc hoàn toàn vào anh Thỏ bông!
      Bây giờ, the world’s changed, chị Thỏ chỉ cần chạy loanh quanh cũng vẫn có đủ cà-rốt để chén và còn dư thời gian “đi lạc” 2-3 chỗ khác nhau! Té ra, các “chị thỏ” thời nay đi đâu cũng dc chào mời, cơ hội “đi lạc” của các chị cao hơn so với anh em Thỏ nhiều quá! Sự “tồn-vong” của các gia đình Thỏ phụ thuộc nhiều nhất vào các chị Thỏ!

      Bình luận bởi V. Thành | Tháng Một 24, 2011 | Phản hồi

      • V.Thành: Theo số liệu thống kê (gọi nôm na là số liệu “đại trà”) trên thế giới thì tiền lương của giới các anh Thỏ luôn cao hơn tiền lương của giới các chị Thỏ (kể cả hiện nay thế giới đang thay đổi). Mặc dù ở đâu đó (hoặc nhóm tuổi, ngành nghề nào đó của Thỏ) có thể chị Thỏ kiếm cà rốt nhiều hơn anh Thỏ, nhưng tình hình “đại trà” thì chị Thỏ vẫn kiếm cà rốt ít hơn (dù cho thế giới đang đổi thay). Hơn nữa, xu hướng của các anh Thỏ luôn đi tìm và “thu hút” các chi Thỏ. Dù cho các chị Thỏ (như Thành và trong câu chuyện đề cập) có khả năng “đi lạc” nhiều lần, nhưng sự đi lạc này là do các anh Thỏ dụ dỗ cho ăn cà rốt đấy chứ. Áp dụng sang con người thời “kinh tế thị trường” thì đại gia đang cho chân dài ăn “cà rốt”, còn bà già cũng cho phi công ăn như vậy. Kiểm nghiệm điều này qua cuộc sống gia đình của các nghệ sĩ Thỏ (hoặc các chị Thỏ nào thành đạt cao về địa vị chính trị – xã hội), thì thấy rằng gia đình các chị Thỏ luôn có sự “bất ổn định” khá cao để đi tìm sự hạnh phúc khác. Đúng là: thế giới đang đổi thì tỉ lệ ly hôn ở các quốc gia chị Thỏ cũng tăng theo, nhưng cơ hội “tái lập” gia đình của anh Thỏ lại cao hơn chị Thỏ. Dù cho có xảy ra tình trạng “thừa” anh Thỏ và “thiếu” chị Thỏ thì anh Thỏ cũng có khả năng “kết hôn” cao hơn, hơn nữa là còn kết hôn được với chị Thỏ “trẻ” hơn (trẻ hơn, nhưng không vì thế mà đóng vai trò “trụ cột” to hơn)! 😀 😀

        Bình luận bởi Đỗ Thiên Kính | Tháng Một 24, 2011


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: