Lớp A0 – Khóa 9

They came, they saw and they ….

Hiệp hội đi-văng


Lời dẫn: Đang tìm bài viết cho Ngày Valentine thì thấy bài viết dưới đây của bạn Thanh Chung.  Chẳng nhẽ khi lỡ vào cái tuổi “tri thiên mệnh” thì không được quyền chúc nhau gì à? Đọc xong bài của Thanh Chung, tớ muốn chúc cả nhà ta, nhân ngày Lễ Tình yêu: “Hãy nói không với Đi-văng !”

Hiệp hội đi-văng

Blog Thanh Chung

Tòa soạn có 5 lão U60. Cái tuổi không còn đủ sức gây náo nhiệt, nhưng cũng chưa đến nỗi đút chân gậm bàn cạo giấy lĩnh lương. Sáng sáng, quây quanh ấm trà ở góc phòng, các lão thay nhau “điểm tin”: Đô la đang lên đến kịch trần; Quỹ tiền tệ quốc tế vừa quyết định bán vàng ra; Kẻ ám sát thủ lĩnh Hamas mang hộ chiếu châu Âu giả; Đại lễ hội thơ 1000 năm Thăng Long… trên trời dưới bể, kim cổ đông tây, cuối cùng câu chuyện vẫn quay về chủ để muôn thuở: Đi-văng. Lão Thủ mở màn:

– Lão hàng xóm nhà tôi vừa “thửa” được một “em” rất nuột nà. Tay này sành điệu, mua hẳn một chiếc phản lim đen từ mấy đời rồi thuê thợ Đồng Kỵ “chẻ” ra đóng theo ý mình. Nghe đâu thiết kế mẫu mã theo catalo của Italy. Các nan gỗ sờ cứ là mát lịm tay. Mùa hè cởi trần nằm ngủ khỏi cần điều hòa…
Lão Khoái ngắt lời:
– Chỉ là đi-văng hay còn kéo ra được thành giường?
Lão Thủ cáu:
– Ông quê bỏ mẹ. Ghế không thì nói chuyện gì. Bây giờ hiện đại lắm. Ngay dưới tấm tựa lưng có một cái lẫy nhỏ. “Tách” một cái là “con trạch” lăn ra, phần tựa ngả xuống khít với phần ghế ngồi thành chiếc giường đôi. Vợ chồng có “gặp nhau cuối tuần” cũng không cót két cọt kẹt gì.
Lão Cự thủng thẳng:
– Tôi nằm mà không có đệm thì hôm sau đau ê ẩm, chẳng làm đươc việc gì nên hồn. Cô em vợ tôi vừa giới thiệu cho một “em – made in USA” hẳn hoi. Sếp nó chuẩn bị hết nhiệm kỳ, đang muốn bán bớt đồ đạc để về nước. Đệm dày 20 phân, gấp làm ba khúc xếp vào thành ghế, mở ra thành giường. Khung xương sắt có bánh xe, ấn nhẹ tự động chạy ra, đẩy khẽ lại tự động thu vào. Lưng tựa thì thôi, miễn chê. Duổi chân mà ôm con laptop cứ gọi là “bố con chó bông, ông con chó xồm”. Mà tôi đang định thanh lý em “Romantic” nhà tôi để lấy chỗ đón em USA đây. Có ông nào định mua hay giới thiệu khách cho tôi…
Lão Thịnh quan tâm:
– Ông định bán em Romantic bao nhiêu? Thằng bạn cùng lính với tôi ngày xưa cũng bước vào “giai đoạn chuyển tiếp”. Nghe tôi kể về “hiệp hội đi-văng” của cánh mình, nó cũng muốn tham gia.
– Thế thì ông đưa nó đến nhà tôi sớm đi. Để xem có ưng nhau thì “trầu cau cưới hỏi”.
Lão Văn hẹn:
– Khi nào ông đón được em xứ cờ hoa về thì tôi đến xem.
Hết tuần trà, ai về bàn người nấy.

***

Các cụ bảo “mỗi cây mỗi hoa, mỗi nhà mỗi cảnh” là cấm có sai. Hành trình bước vào “giai đoạn chuyển tiếp” của các lão cũng muôn hình muôn vẻ.
Lão Thủ còn ba năm nữa về hưu. Bọn trẻ trong cơ quan hay gạ gẫm: “Bố tổ chức lễ cưới Kim cương đi. Con nghe thấy bảo “hai cụ” cùng tắm khỏa thân  từ lúc chăn trâu cắt cỏ”.
Lão và vợ học với nhau từ lớp một trường làng. Hết cấp ba, lão đi bộ đội. Có tí máu me văn nghệ, lão được xếp vào đội tuyên truyền xung kích. Đi lấy tin, viết bài rồi trở thành phóng viên. Khi ra quân, lão về học ở Trường Tuyên huấn (tiền thân của Học Viện báo chí tuyên truyền) rồi làm báo cho đến giờ.
Vợ lão học xong phổ thông thì đỗ vào mười cộng ba của tỉnh. Ra trường, về dạy ở ngay xã nhà. Một tay nuôi con, chăm bố mẹ chồng cho tới khi hai cụ khuất núi. Khi vào làm ở tòa soạn, lão chạy vạy mãi không xin được  cho vợ một chân đi dạy ở Hà Nội. Vợ lão bỏ nghề luôn từ đấy, ở nhà làm “cần vụ” cho ba bố con.
Gần đây có phong trào luyện vở sạch chữ đẹp, nhà lão lúc nào cũng nhong nhóc trẻ con. Hai đứa con gái, đứa lấy chồng, đứa học đại học. Bạn bè bảo vợ chồng lão đang quay về thời kỳ “trăng mật… gấu”. Khéo lại có thêm thằng chống gậy. Chỉ những chiến hữu thân thiết mới biết “chăn nhà lão đang có rận”. Từ ngày “nói không với softina” vợ lão hay cáu bẳn vô cớ. Hai vợ chồng chẳng bao giờ bàn bạc với nhau một vấn đề gì cho thấu đáo.
-Mai nhà Thuấn mời đến dự đầy tháng cháu ngoại, tôi đi làm về rồi chở bà đi luôn nhé. Lão hỏi.
– Tôi thì quan trọng gì? Có tôi thì cuộc rượu của các ông lại chẳng kém vui đi.  Vợ lão nhấm nhẳn.
Nhiều đêm quàng tay sang “gạ gẫm”, bà vợ làu bàu: “Ngủ đi. Hôm nay tôi dạy cả ngày rồi. Mệt bã người!” Lão lọ mọ ra bếp mở tủ lạnh uống nước rồi vào phòng khách bật máy tính. Có hôm ngủ quên gục luôn xuống bàn phím cho tới sáng. Giá không nằm chung một giường thì “thằng bé” cũng không lục xục, làm mất ngủ cả hai.
Lão bàn với vợ mua một chiếc đi-văng kê trong phòng khách. “Nhà mình ở ngay thủ đô, kỳ thi đại học nào mà chẳng có con em, bạn bè ra ở nhờ. Có cái đi-văng cũng tiện. Khi không thì ngồi tiếp khách, lúc cần thì ngả ra thành giường”. Năm ngoái con của em trai vợ lão cũng ra ở cả tuần. Tối đến lại phải dẹp bàn ghế, rải chăn chiếu ra sàn cho thằng bé ngủ. Vợ lão xuôi tai xuất quỹ cho lão bê về một “em” Taiwan sản xuất tại Bình Dương. Đi làm thì chớ, về nhà lão lau chùi, ngắm nghía, lật ra lật vào. “Nhà Hưởng mua một “em” giá ngang ngửa nhà mình mà ẽo à ẽo ợt”; “Hôm nay tôi qua nhà thằng Lân. “Em” Đồng Kỵ của nó đẹp nhưng trông “dại” lắm. Không đanh như “em” nhà mình”. Ngày nào lão cũng có một vài lời bình phẩm khiến cho bà vợ nổi cáu: “Ông thích “em” Taiwan của ông đến thế thì ra đấy mà “ôm” nó”. “Á à, bà nói đấy nhé. Không lại bảo tôi nọ kia!”. Thế là có lý do chính đáng dọn từ phòng ngủ ra phòng khách.

***

Lão Cự thì “trớ trêu” hơn. Gần bốn mươi lão mới cưới được vợ. Cô sinh viên kém lão gần hai chục tuổi, nhờ lão giúp làm khóa luận tốt nghiệp đã “chuyển từ tiếng “thầy” khô khốc – thành tiếng “anh” tha thiết ngọt ngào”.
Sinh được thằng đích tôn cho dòng họ, lão vô cùng mãn nguyện. Hồi thằng bé lên năm, cô vợ muốn sinh thêm một đứa cho có anh có em. Lão sợ cái cảnh nửa đêm thức giấc, cháo lão, bột bẹt. Tã của con cứ phải đưa lên mũi ngửi hoặc giương kính lên soi xem còn vết ố nào không, nên gạt đi. Mấy đứa trong trường lão dạy ngày trước còn độc miệng bảo: “Thằng Ti mà có em thì hai bố con ăn chung một nồi cháo”.
Cuối năm nay lão mới về hưu, nhưng xem ra cái khoản kia của lão đã nghỉ hưu sớm hơn. Buổi tối, lão lấy cớ đọc tin, viết bài, đợi vợ ngủ say mới rón rén vào nằm bên cạnh. Có hôm vợ lão đi ra đi vào, đập muỗi, đuổi kiến, giũ khăn, ngoáy tai mà lão cứ giả vờ làm ngơ. Nghe tiếng thở đều đều của vợ mới trườn vào, nằm sát ra mép giường. Cô vợ trở mình đưa chân sang khều khều. Lão giả vờ ngáy.
Hè năm ngoái, cơ quan vợ lão tổ chức cho nhân viên đi thăm cố đô Huế. Chẳng biết nghe ai xui, cô vợ mua về mấy chai Minh Mạng thang. Vỗ về mãi chẳng ăn thua, cô vợ bảo lão sang phòng con trai ngủ xem nó học hành thế nào. Cẩn thận không nó lướt net lại vào toàn những trang “Vàng Anh”. Lão nằm trên chiếc giường xếp kê cạnh giường của con trai, nhưng ngủ không được vì thằng bé thức khuya học bài, đèn bật tới tận hai ba giờ sáng. Rồi lão cũng xin được bí quyết của lão Thủ, mua một chiếc đi-văng kê ở phòng khách để đón sĩ tử ở quê ra.

***

Lão Văn bảo: “Tớ với bà xã chẳng cãi cọ gì. Sau vụ “tiền khởi nghĩa”, cả hai đều mất hứng. Mình nghe mọi người khuyên, nhờ mua cả “dầu mỡ” vẫn không ăn thua. Lâu rồi thành quen, bây giờ vào nằm cùng giường với vợ lại đâm ngượng. Đi-văng muôn năm!”.

Advertisements

Tháng Hai 13, 2011 - Posted by | Tản văn |

6 phản hồi »

  1. V.Thành sưu tầm được bài hay quá. Nhưng có điều lời chúc của Thành: “Hãy nói không với đi – văng” thật khó khả thi cho những người tập 2! 😀

    Bình luận bởi Đỗ Thiên Kính | Tháng Hai 14, 2011 | Phản hồi

    • @ Kính: Tớ lại cứ tưởng “tập 1” do đọc “lâu và kỹ” quá, nên “gáy sờn, bìa nhăn nheo, chữ lờ mờ khó đọc” cho nên các “bạn đọc” mới cần đi-văng để “giải lao” chứ? Chẳng nhẽ “tập 2” cũng vậy à? 😀 😀 😀

      Bình luận bởi V. Thành | Tháng Hai 15, 2011 | Phản hồi

      • VThành nhầm rồi, bây giờ có mấy ai đọc “sách cũ” nữa đâu, còn lâu người ta mới chịu đọc sách “gáy sờn, bìa nhăn nheo, chữ lờ mờ khó đọc”, mà lập tức tậu “sách mới” ngay!!! 😀

        Bình luận bởi Đỗ Thiên Kính | Tháng Hai 16, 2011

  2. hehe, vừa rồi tớ chuyển nhà, cũng được tư vấn “sofa là trái tim của phòng khách”, nhà lại chật nên cũng tậu một em “sofa bed” màu cam chói lọi, phòng khi có khách. Giờ lại được biết thêm một “công năng” nữa của sofa – đi-văng 😀 😀

    Bình luận bởi tobavan | Tháng Hai 15, 2011 | Phản hồi

  3. To All: Thật vui và hài hước câu chuyện về ” Hiệp hội Divan”. Mình cũng có nghe vài giai thoại về chuyện divan nhưng với nhiều lý do khác nhau. Nhân đây xin kể vài chuyện vui về chuyện cái ” chỗ nằm”, có điều hơi tương phản với ” divan”.
    – Chuyện thứ nhất: Hồi xưa ở Hà Nội nhà cửa đều chật chội, cả nhà gần chục người có khi chen chúc trong một phòng gần 20 m2 là thường. Thế là phải cơi nới, làm gác xép,…các kiểu để tận dụng không gian, nhưng có nhà vẫn phải dùng tấm màn che ( Ri- đô) để ” phân định ranh giới” các khu vực dành rịêng. Dạo ấy cậu bạn mình cưới vợ, cả nhà thu xếp mãi cũng chỉ dành được cho vợ chồng cậu ấy một góc nhỏ được ngăn ra bởi một ri-đô, còn xung quanh, trên dưới…toàn là các ” khu vực ” của các gia đình ông anh, bà chị…cũng có “biên giới ” là các tấm “ri-đô”…Cái trò vợ chồng mới cưới thì các bạn biết rồi, khó mà ” điều độ” được…Được vài ngày, một hôm trong lúc mẹ chồng, nàng dâu mới cùng vào bếp chuẩn bị cơm tối cho cả nhà, bà mẹ thằng bạn mình mới thủ thỉ với với cô con dâu mới: Chúng mày còn trẻ, nhưng cũng phải biết giữ gìn sức khoẻ, đừng phung phí quá, vợ chồng sống với nhau còn lâu dài,..v..v… Cô con dâu ngượng đỏ chín cả mặt mũi…
    – Chuyện thứ 2: Nhà nọ chỉ có hai vợ chồng với một cậu con trai nhỏ, khoảng vài tuổi, nhà cũng chật chỉ kê được một giường nên cả bố mẹ và con trai ngủ chung giường. Một buổi sàng chủ nhật, mùa đông, trời rét, không phải đi làm nên cả nhà nằm nướng. Ông bố lúc ấy nổi hứng, định ” đá hiệp phụ” nhưng lại vướng thằng con nghịch ngợm lúc ấy cũng đã thức rồi. Ông bố nghĩ ra một diệu kế, bảo cậu con trai: Con chạy ra ngoài hiên, nhìn sang nhà bác Tý ( ở đối diện ) xem bao giờ bác ấy dậy tập thể dục thì chạy vào gọi bố nhé. Ổng đồ chừng bác Tý hàng xóm cũng còn lâu mới dậy. Thằng con trai ngoan ngoãn chạy ra hiên đứng trông chừng sang nhà bác Tý…Một lúc sau, hết ” hiệp phụ”, bà mẹ thương con trời rét đứng ngoài hiên, mới gọi con vào, hỏi chiếu lệ: Bác Tý đã dậy chưa con? Cậu con đáp: Chưa mẹ ạ, bác ấy chưa dậy, chỉ có Cái Tèo con gái bác ấy dậy rồi, đang đứng ở hiên nhìn sang nhà mình!!!
    Các bạn thấy đấy, trong trường hợp này, Divan không giải quyết được gì, mặc dù cũng cần có divan dự phòng, nhưng không có chỗ kê!!!

    Bình luận bởi L Quang | Tháng Hai 19, 2011 | Phản hồi

    • Hi Quang! Lâu ko gặp nhẩy? Chắc dạo này lại bận quá!
      Chiện của Quang về thời “tem phiếu” có thể kể mãi ko hết. Hồi ấy có câu thành ngữ: “cái gì cũng phân, mà phân thì như shit..” 😀 😀 😀
      Hồi ở A0, tớ nhớ 1 nửa cái bánh mỳ ăn sáng sao mà ngon thế! Tối vừa ăn cươm xong, mấy ông lớp trên đã kêu đói, có ông ngêu ngao :
      Bao giờ cho đến sáng mai
      Đánh răng, rửa mặt lại nhai bánh mỳ!

      Bây giờ thì ngược lại, hầu như chẳng thấy ăn gì là ngon cả! Bây giờ được mời đi “ăn cỗ” là sợ chỉ muốn kiếm cớ để trốn!
      “Giải pháp đi-văng” cũng là một cách “trốn ăn cỗ” mà! 😀 😀 😀

      Bình luận bởi V. Thành | Tháng Hai 20, 2011 | Phản hồi


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: