Lớp A0 – Khóa 9

They came, they saw and they ….

Lên thớt tòan tập: Hội Tao Đàn


Lời nói đầu: Truyện vui giả tưởng dưới đây lấy các bạn lớp mình làm nhân vật. Chuyện muốn vui thì phải có ít nhất một nhân vật làm “bia đỡ” để trêu chọc. Mình đưa Văn Thành làm nhân vật đó vì VT là người bạn mình có thể nói bất cứ điều gì mà không sợ (không giống Việt Dũng!). Thôi, VT hy sinh vì sự hài hước vậy.

 ***

Việt Dũng là anh chàng cao lớn. Hắn có hình thức trung bình nhưng là người có cá tính mạnh mẽ nên cũng được vài cô mê. Hắn có kiểu nói chuyện rất cà tửng với bộ mặt luôn kèm nụ cười như châm biếm. Mỗi lời hắn nói có vẻ như hàm một ý gì đó khiến người nghe phải thận trọng khi trả lời hắn. Hắn cũng tỏ ra triết lý, cái kiểu điển hình của “trí thức đỉnh cao”. Nhưng nếu gắn hắn với văn chương tỉ thí thì như là sự pha trộn hơi gượng ép.

Trong số các bạn học cùng mình có khỏang bốn năm tên, ngòai đa tài ra cũng rất hay thơ. Lê Quang làm thơ có chất lãng mạn. Cậu Kính thiên về triết lý. Cậu Văn hay ngụ ý sâu xa. Còn Văn Thành làm thơ khá phong phú và nhiều ý tưởng hay. Nghe đâu Hòang Hà cũng hay thơ nhưng từ thời rất trẻ hắn đã bận làm”đầy tớ của dân trí thức” nên chẳng mấy lúc được nghe thơ của hắn. Cả bọn làm thơ nghe cũng hay phết! Và tên nào cũng có tính hài hước nên thỉnh thỏang cũng điểm vài câu thơ ”bút tre” rất vui vẻ. Cầm đầu nhóm này là Văn Thành, rất lắm tài và dễ tính.

Một lần, Dũng dắt đến cuộc gặp mặt một cậu bạn, bạn học cũ và đồng nghiệp hiện tại. Tiếng là bạn hắn nhưng chỉ có mình là chưa quen biết cậu này. Thì ra cậu ta học với nhiều người trong hội lớp mình. Cậu này khác hẳn Việt Dũng, nói năng lém lỉnh và rất hay tho. Mỗi lời nói đều được cậu ta biến thành câu thơ nghe rất xuôi tai.

Bạn thơ gặp nhau, lại cùng dân chuyên tóan nên đàm đạo rất rôm rả. Có mỗi bức ảnh con cò đứng đơn độc cạnh bờ ao mà bọn chúng cũng biến thành một chùm thơ đủ các thể lọai, lãng mạn có, triết lý có, hài hước có. Mình vốn mù tịt về thơ nhưng nghe bọn chúng đối đáp qua lại thấy khá hấp dẫn. Việt Dũng cũng ngồi nghe gật gù, thỉnh thỏang chêm vào một câu châm chọc.

Thấy không khí náo nhiệt, Văn Thành cao hứng đề nghị, “Bọn mình lập hội Tao Đàn đi”. Ừ thì Tao Đàn, cho thiên hạ thấy dân tóan cũng biết văn chương chứ kém gì. Ngô Bảo Châu viết được khối người hâm mộ cơ mà! Mà thật ra cũng tự thấy nhóm mình viết lách cũng khá thật.

Ngày xuân đến, tranh thủ việc chưa nhiều, cả bọn hẹn tụ tập. Văn, một bạn hay thơ trong nhóm hoan hỷ thông báo thêm, “Có thêm Thu Hồng, bạn cùng bọn mình ở Moscow tham gia nữa”. Văn đã hết sức ngạc nhiên khi thấy mình biết Thu Hồng dù chưa được làm quen. Thu Hồng thời đi học là cô gái xinh đẹp đặc sắc, rất nổi bật trong đám du học sinh Nga thời đó. Cô là người phụ nữ khá thành đạt, có văn phòng tư vấn riêng. Cô cũng kết hôn sớm và đã là phụ nữ đơn thân từ rất lâu. Mẹ con cô sống trong một căn biệt thự nhỏ xinh xắn, rất ngăn nắp và tinh tế. Cô cũng hay tranh thủ thời gian rảnh hiếm hoi đi làm từ thiện với bè bạn. Cô rất thích viết và là tay viết rất nhiệt tình trong diễn đàn của hội bạn. Mặc dù Thu Hồng đã viết được vài cuốn sách chuyên môn, trong diễn đàn cô thường chỉ viết kể về các sự kiện mà cô tham gia cùng bạn bè.

Mình không tiết lộ làm cách nào mình biết Thu Hồng rõ như vậy, để thêm phần ly kỳ. Vậy là mọi người háo hức chờ ngày hội tụ.

Bữa đó, tới nơi thì đã thấy hòm hòm 6, 7 đứa có mặt. Khăc Hùng cáo ốm, Lan Hương cáo bận việc nhà. Các tên khác cũng có lý do vắng mặt. Nhưng đi gặp bạn bè thì gặp tay đôi cũng vui chứ nói gì đến gần chục đứa láo nháo thế này. Mình nhường Thu Hồng ngồi gần Văn và Văn Thành vì các bạn ấy quen nhau từ trước. Mình vừa chào hỏi Hồng được vài câu thì nghe Văn Thành nói, “Có bạn Mộng Mơ thấy nhóm mình vui cũng muốn tham gia”. Mới dứt lời thì quả nhiên Mộng Mơ xuất hiện và ngồi xuống giữa đám “nhà thơ vườn”.

Mộng Mơ có vẻ vui lắm. Ở dây tòan những chàng tinh tế và lịch lãm, lại giỏi giang nữa chứ. Vậy nên Mộng Mơ nói hết công suất, nói cho thỏa lúc không được nói thỏai mái như thế này. Bọn mình nói một thì Mộng Mơ nói 5, 6.

Mình bắt đầu nghiên cứu menu của quán. Hình như bên kia bàn Thu Hồng cũng đang nghiên cứu cuốn menu để trước mặt. Bất giác hai đứa đưa mắt nhìn nhau đầy ý nghĩa.

Đọc hết menu, mình tiếp tục ngó quanh quan sát design của quán.

Đây là cái quán khá điển hình theo phong cách mới. Ta có thể gặp rất nhiều quán như vậy ở khắp nơi, thậm chí ở nước ngòai. Thực ra các nhà thiết kế ở Việt Nam đã copy rất nhiều từ nước ngòai và phong cách thanh lịch nhập khẩu rất được dân mình ưa chuộng. Những bức tranh sơn dầu của họa sỹ Việt Nam treo trên bức tường phun sơn màu hơi sậm, những chỗ lồi lõm tạo góc cạnh, hay những chụp đèn bằng giấy kiểu cách chỉ làm cái quán mang hồn rất “Tây”. Không khí tĩnh lặng không lẫn chút âm thanh của các bàn nhậu cùng với tiếng nhạc khe khẽ tóat ra từ những cái lỗ nhỏ trên trần nhà khiến cho người ngồi trong quán thấy mình sang trọng hơn.

Cuộc gặp mặt rốt cuộc cũng kết thúc vui vẻ. Bạn cũ gặp nhau nghe gì chẳng được. Văn Thành ấn định cuộc gặp tiếp và mọi người quả quyết sẽ tham dự.

Trước cuộc gặp lần hai mình hỏi Văn Thành, “Thu Hồng có đi không?”. Hắn trả lời chắc nịch, “Có chứ!”.

Vẫn chỗ cũ, khi mình đến đã thấy hầu hết những bộ mặt lần trước. Nhưng Hòang Oanh cáo đi gặp hội bạn khác. Mình cũng quen hội đó và dặn Oanh đừng nói mình thích dự hội này hơn để các bạn ấy khỏi áy náy. Mộng Mơ đến, cũng lại ngồi giữa nhóm thơ và bắt đầu mở máy. Mình ngồi xa xa với Việt Dũng và tán dóc dăm ba câu với hắn. Thu Hồng ngồi cười miễn cưỡng cạnh hội thơ, rồi lại cúi xuống cuốn menu.

Được một lúc Oanh gọi, “Mày vui không? Hé hé hé. Tao ở đây vui lắm. Thái “mắm” nó kể chuyện bọn tao cười lăn lộn”. Mình quyết định về sớm rồi phi thẳng đến chỗ Oanh. Mình chẳng thấy chuyện của Thái “mắm” buồn cười như Oanh kể nhưng có vài cậu đọc thơ hài cứ tỉnh tình tinh với giọng nhà quê thứ thiệt khiến mình rất vui. Bọn mình ăn uống cười đùa đến tận 12 giờ mới tan. Nghe đâu hội Tao Đàn ngồi với nhau đến 2,3 giờ sáng, kết hợp xem bóng đá luôn. May quá!

Được vài bữa mình lại nhận thông báo tụ họp. Đến nơi, không thấy Thu Hồng đâu, hỏi thì được Văn Thành khoe rằng cô bạn rủ “hôm nào rảnh ông với tôi đi càfe chứ hôm nay tôi mắc bận”. Mình ngao ngán nhìn về phía nhóm bình thơ và tính bài chuồn. Mình nháy Nam Mai, rủ sang quán khác để còn tranh thủ tri kỷ vụn. Nàng Maì mà nháy nhó thì cấm giấu được ai. Quả nhiên, Quang ngóai qua và khi biết ý định của bọn mình bèn đồng ý tham gia luôn. Mai đã rủ thì thơ chả là gì nữa!

Lúc bọn mình dợm đứng lên, Văn Thành ngoắc qua hỏi, “Đi đâu đấy?”. Mai nhanh nhảu, “Bọn Mai phải về sớm, Quang đưa về”. Chí Thành bỗng nghếch mặt nhìn lên. Quang buột miệng, “Đi không?”. Chí Thành chả biết mô tê gì nhưng chắc thấy đông người kéo nhau đi thì cũng đi theo.

Ra đến đường, thở phào nhẹ nhõm, mình và Mai lại chúi vào nhau cười. Hai ông bạn hiền, chẳng hiểu sao hai bà bạn đã già mà còn cười ngặt nghẽo như trẻ con thế, chỉ biết đứng cười khoan dung. Rồi cả bọn cũng kiếm được một quán càfe và ngồi nói chuyện vui vẻ. Cũng hơi áy náy với bọn Văn Thành, đã về sớm còn kéo theo 3, 4 đứa nữa. Hội Tao Đàn hôm đó cũng về muộn lắm, có lẽ thành lệ rồi. Hú vía!

Mình đã quên cái hội văn thơ này rồi thì bất chợt lại nhận được thông báo họp mặt. Mình định học bài của Thu Hồng, bảo Văn Thành là “hôm nào tớ với cậu rảnh ra quán càfe ngồi triết lý vụn cho vui”. Nhưng nghĩ lại không ổn. Hắn đã tính mình vào biên chế rồi chứ có phải khách mời như Thu Hồng đâu. Thôi đằng nào rồi cũng phải nói thật. Mình bèn nói hụych tọet rằng mình chán ngấy đến tận cổ cái hội Tao Đàn của hắn rồi.

Hắn có vẻ không vui nhưng không nói gì. Lát sau hắn mới lầm bầm, “đã ai làm gì đâu mà chán!”. Văn cũng phụ họa theo, “bạn xem thế nào đi chứ!”.

Ôi, cái bạn Văn Thành này. Mình mến tài hắn lắm chứ. Hắn học giỏi đã dành, viết cũng hay mà làm thơ còn hay hơn. Đông tây kim cổ hắn thuộc làu làu. Lại lắm tài lẻ tẻ đếm không hết. Chả lẽ hắn không hiểu cơm độn mì, mà mì lại nhiều hơn cơm (dù cơm gạo tám) thì khó nhai lắm. Bọn hắn khỏe, ăn thế nào cũng xong chứ bọn mình đã ăn ít lại quen ăn ngon mà ăn cái món độn mì ấy thì chỉ có mắc tại cổ thôi. Cái Tao Đàn này quyết chẳng phải dành cho những người như mình.

Đã quyết rồi mình cũng thấy thanh thản. Mình đang nghĩ xem có gì làm hắn vui lên không.

10/04/11

PS. Ngày 10/04/11 Ngô Bảo Châu đóng cửa blog. Thế giới mạng nguy hiểm hơn ta tưởng rất nhiều, nhất là khi ta muốn làm chính mình trong thế giới ảo.

Tháng Năm 3, 2011 - Posted by | Tản văn |

10 phản hồi »

  1. Híc!
    Cà phê…
    Sữa…
    Không tan!
    Đắng quá!
    Hội Tao đàn!
    Híc!
    Híc!
    Híc!😀😀😀

    Phản hồi bởi V. Thành | Tháng Năm 4, 2011 | Trả lời

  2. Thời hiện đại, chắc là các linh vật, linh ứng (thiên địa nhân giao cảm) cũng đã khác với thời của La Quán Trung. Hình như đã có “điềm” cho “Tao Đàn Hội” ngay từ đầu, khi có câu hỏi: Tao Đàn ở đâu?😀😀

    Phản hồi bởi tobavan | Tháng Năm 6, 2011 | Trả lời

    • @Văn: Sao cái hay không nhớ, mà toàn nhớ “khiếm khuyết” của bạn khg vậy?😀

      Phản hồi bởi Nam Mai | Tháng Năm 8, 2011 | Trả lời

    • @ Mai, Văn: Tớ cũng thấy “bất bình” hộ Mai! Có rất nhiều cái hay từ xưa rồi, khỏi cần kể lại! Sao Mai ko kể lại cho bà con chuyến đi Đầm Long rất thi vị mấy tuần trước?
      À, có bài của Mai bị người ta “chôm” rồi đăng lại đây này:
      http://vn.360plus.yahoo.com/hoatigon_daklak/article?mid=60

      Phản hồi bởi V. Thành | Tháng Năm 9, 2011 | Trả lời

  3. @ Văn: Nhắc lại “lịch sử” một chút! Người đầu tiên nhắc đến “Tao đàn Thi xã” trong Blog hình như là Văn. Tiếp theo là Mai và Sa cùng “tung, hứng”.
    Ngày xưa, Tùng Thiện Công khi mới lập ra “Mạc Vân thi xã”, liền bị ngay cụ Cao Bá Quát “ngửi thơ”:
    Ngán thay cái mũi vô duyên
    Câu thơ Thi xã, con thuyền Nghệ an.
    (Câu này tớ rất nhớ là thầy Vinh đọc đi đọc lại mấy lần…)
    Chả là hồi ấy dân xứ Nghệ hay dùng thuyền chở nước mắn với mùi rất đặc trung!
    Thế mà sau đó ít lâu, cụ Cao bị 2 hoàng tử Miên Thẩm (Tùng Thiện công), Miên Trinh (Tuy Lý công) thuyết phục lại tham gia “Mạc Vân thi xã” rất tích cực, khiến người đời sau còn kể lại:
    Văn như Siêu, Quát vô tiền Hán
    Thi đáo Tùng, Tuy thất thịnh Đường.
    Vậy thì đấy cũng là “điềm” mà đâu có “gở” ?😀😀😀

    Phản hồi bởi V. Thành | Tháng Năm 6, 2011 | Trả lời

  4. Chào các bạn A0,
    Lâu quá tôi mới có dịp ghé thăm Blog, thấy các bạn có nhiều bài viết rất độc đáo. Câu chuyện của bạn chausatran nghe là lạ, nửa thật nửa hư. Nhiều nhân vật tôi cũng đã biết sơ sơ ở ngoài đời mà sao vào chuyện thì thấy thi vị quá!!! Bạn chausatran tài thật!
    Nhân tiện, tôi cũng muốn chia sẻ với các bạn về “bí kíp” viết còm mà tôi mới tìm được ở trên mạng. Tôi sẽ nhờ ông V.Thành đăng hộ vì tôi không biết cách đăng bài.
    Chúc các bạn và Blog luôn luôn vui.
    Lilac

    Phản hồi bởi Lilac | Tháng Năm 6, 2011 | Trả lời

  5. Mình phải kêu oan vì người nhắc đến Tao Đàn đầu tiên, từ thủa bọn mình còn rất, rất trẻ là mình, rồi đến Nam Mai. Đơn giản vì nhà bọn mình ở ngay cạnh Tao Đàn.
    Bạn Lilac và các bạn ở Moscow thử đóan xem Thu Hồng (đã được đổi tên) là ai. Mình cho một sợi chỉ nhé. Thu Hồng học ở Moscow University (MGU), cùng trường với Văn Thành.

    Phản hồi bởi chausatran | Tháng Năm 6, 2011 | Trả lời

    • Trùi ui! Sa viết thì lúc là “chuyện” lúc lại là “truyện”, tức là các yếu tố sáng tạo (tức là bịa) trôn lẫn lộn với người thật, việc thật thì ai mà đoán dc ?😀😀😀
      Ai cũng biết Sa có “bộ nhớ” cực siêu, nhưng rủi có lúc, thông tin đầu vào, do vô tình mà chưa chính xác nhưng vẫn dc “bảo tồn” ngần ấy năm! Tớ đang nghi, cái chuyện bạn Thu Hồng kia học cùng trường với tớ cũng có thể cần dc update lại?😀😀😀

      Phản hồi bởi V. Thành | Tháng Năm 9, 2011 | Trả lời

  6. Thả thêm một sợi chỉ nữa nhé: các bạn ở Bacu cũng có thể biết Thu Hồng vì bạn học dự bị ở đó.
    Rất biết là ở Moscow nói chung và ở MGU nói riêng có rất nhiều bông hoa đẹp thực thụ nên VT hoa mắt không còn biết Thu Hồng là ai cũng dễ hiểu.

    Phản hồi bởi chausatran | Tháng Năm 9, 2011 | Trả lời

  7. Ở MGU, các khối KHXN và KHTN ở và học khá xa nhau (khoảng 10km). Tớ chẳng biết bạn nào bên KHXH cả. Bạn Thu Hồng kia có lẽ học bên KHXH chăng, vì bên KHTN chẳng có ai phải học dự bị cả. Nghe đồn, các em KHXH đều rất xinh, thế nên mức độ cạnh tranh cũng khốc liệt lắm. Tớ vốn “yếu” nên ko dám “ra gió”, ko biết là phải thôi.😀😀😀
    Nhờ Sa gợi ý tiếp vậy!

    Phản hồi bởi V. Thành | Tháng Năm 10, 2011 | Trả lời


Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: