Lớp A0 – Khóa 9

They came, they saw and they ….

Hiệp sỹ – Nàng là ai?

Nhân ngày 8/3 xin gửi đến các bạn bài viết tuy cũ nhưng luôn mới với tất cả chúng ta. Khi nào có thời gian xin tặng một bài khác dài hơn về các bạn gái của tôi.

Hiệp sỹ – Nàng là ai?

Buổi nhập trường là buổi khám sức khỏe tổng thể.

Khen ai khéo sắp xếp thật khoa học. Các sinh viên được gọi tên theo vần nên cứ theo vần mà xếp hàng. Tuần tự từ phòng này qua phòng khác. Bởi thế mà khỏang sáu bảy trăm em tuổi mười tám đôi mươi tụ tập ở sân trường không nháo nhào như cái chợ vỡ.

Đứng trước tôi mấy hàng là một cậu khổng lồ. Khi cậu ta bước lên cân, đám con trai đứng quanh vỗ tay ầm ỹ, “Cố lên! Cố lên!”. Vừa đẹp, 100 kg!

Đến lượt tôi bước lên cân, quả cân chúc hẳn xuống! Có 36 kg. Sau này bọn bạn bảo, “Mi nhẹ nhất trường!”

Hôm đó thấy bọn con trai trong trường kéo theo cậu khổng lồ cười đùa rất vui vẻ. Bọn lớp tôi cũng bàn tán về nhân vật bất thường đó và được biết cậu có tên mới là Ông Địa, ngòai chuyện trông cậu giống ông Địa, giống đến cả kiểu cười ra cậu còn học khoa Địa chất.

Khoa Địa chất nằm trên Thủ Đức, còn chúng tôi học ở Sài gòn nên tôi chỉ gặp lại Ông Địa vào dịp học quân sự tòan trường.

*

Năm thứ 2, ngẫu nhiên mà Ông Địa được phân công áp tải tôi trong buổi thi bắn đạn thật (chứng tỏ cậu đã đạt thành tích giỏi trong đợt học quân sự đó, được chọn đi thi bắn trước và được kèm các học sinh khác thi bắn chính thức ). Đấy là bài thi bắn bia di động, vừa chạy vừa bắn 6 phát vào cái bia di chuyển trong cái hào ở đằng xa phía trước mặt. Tôi sợ lắm, lần bắn đạn thật năm trước tôi vẫn còn nhớ cảm giác ghê người khi báng súng trường thúc vào vai, mãi mới cắn răng bắn tiếp cho hết 3 viên (thế nhưng vẫn đạt 3 điểm 9!).

Lần này tôi vừa chạy vừa run, chân cứ khụyu xuống. Khẩu AK trên tay run bần bật, cứ chúc xuống đất, không nhắc lên nổi. Ông Địa chạy vòng quanh tôi đầy bối rối. Sau đó cậu cố nặn ra những câu động viên, “ráng đi, chút xíu là xong thôi hà”. Cậu ta lặp đi lặp lại, “ráng chút xíu nữa nha,…”. Dù sợ, tôi cũng ngạc nhiên vì giọng nói ngọt ngào khác thường, trái ngược hẳn với vóc dáng đồ sộ của Ông Địa. Rốt cuộc, tôi cũng nhắm mắt bắn hết 6 viên và trúng 5, đạt điểm giỏi.

Rời trường bắn, tôi quên ngay cảm giác sợ hãi. Bọn tôi nháo nhác tìm bạn và chúi vào nhau tán dóc. Bất cứ chuyện gì cũng được kể đến chi tiết nhỏ và tìm được lý do để cười. Trên chuyến xe bus đưa bọn tôi từ trường bắn về lại ký túc xá, đám sinh viên nói chuyện như chợ vỡ. Bỗng một cậu lớp tôi oang oang, “Ê, tụi bây biết hôm nay Ông Địa kèm nhỏ nào lớp mình ở trường bắn không?”. Cả bọn quay nhìn tôi cười hắc hắc. Bức tranh người khổng lồ và cô tí hon cũng đủ gợi hài hước cho đám sinh viên vui nhộn này. Tôi vui vẻ kể cho đám con gái ngồi cạnh Ông Địa đã an ủi tôi như thể nào. Một cô lên giọng triết lý, “đàn ông thường có máu hiệp sỹ, khi cần là thể hiện”.

*

Về đến ký túc xá, việc đầu tiên là tắm rửa để đi ăn cơm. Tôi bận chút việc nên đi sau các bạn. Bọn nó đã tắm xong và đi nhận phần cơm trước.

Thật là tai hại khi ta cô đơn giữa đám xếp hàng dài bất tận. Các cô văn khoa đang chiếm lĩnh mặt trận, đẩy tôi lùi dần đến cuối hàng. Mà các cô xinh xắn điệu đà này tắm rất kỹ. Tình hình này chắc đến mùa quýt mới đến lượt tôi.

Bỗng một cô xăm xăm đi tới trước mặt, nắm tay tôi kéo đi tuồn tuột. Tôi líu díu đi theo cô và nghe cô oang oang, “Bồ theo tôi. Bồ cứ đi theo tôi. Bồ còn đứng đây đến bao giờ!” (các cô gái Sài gòn gọi bạn gái là bồ). Đến trước cửa buồng tắm, cô gái dúi tôi vào trong và bảo, “Để cho nhỏ này tắm trước. Nó đứng đây cả tiếng rồi”. Các cô gái xinh đẹp lúc trước đành hanh thế mà lúc này im như thóc, có lẽ vì sững sờ chưa hiểu chuyện gì mới xảy ra. Lúc hòan hồn thì tôi đã ở bên trong và nghe láo nháo bên ngòai. Không hiểu có cãi nhau gì vì tôi không.

Khi bước ra, tôi không thấy cô gái kia nữa. Và tôi không còn biết cô là ai trong hàng trăm nữ sinh ở khu ký túc xá đó. Tuổi vô tư, tôi cũng không băn khoăn tìm kiếm cô nhưng vẫn ghi lòng câu chuyện nhỏ này.

Tối hôm đó, sau bữa ăn, chúng tôi có cuộc họp các nữ sinh của dãy nhà. Tôi đến muộn nên không còn nghế và đứng tựa tường. Một cô gái cắt tóc “con trai” đứng ngay dậy, kéo nghế mời tôi, dáng rất ga lăng và nói ân cần, “Bồ ngồi xuống đây đi. Tui đứng được”. Tôi ngạc nhiên vì cái giọng êm ái rất nữ tính của cô. Nếu không ta có thể đóan già đóan non cô là “ngược tính”.
Hai cô gái xa lạ tôi không gặp lại lần nào nữa. Không ai bình phẩm “máu hiệp sỹ” của các cô. Nhưng rõ ràng trong ngày hôm đó, tôi đã gặp tới ba hiệp sỹ.

*

Người ta thường gọi “chàng hiệp sỹ”. Cái cụm từ “nàng hiệp sỹ” không có trong tự điển. Nhưng trong đời, tôi nhiều lần phải phân vân: Hiệp sỹ, nàng là ai?

Các chàng hiệp sỹ tôi cũng gặp rất nhiều. Nhưng gặp nhiều hơn trong đời lại là các nàng hiệp sỹ. Tôi được các nàng bao bọc quyết liệt, chăm sóc ân cần và đối xử ưu ái. Tôi sung sướng nép bóng các nàng. Tôi tin cậy các nàng hơn vì có ai hiểu mình hơn bạn gái. Thương cho những ai không có được sự bảo vệ của họ.

Chân dung các Nữ hiệp sỹ của tôi? Phong phú lắm: từ xấu đến xinh đẹp, từ đanh đá đến hiền dịu, từ trình độ cao đến thấp học, từ khéo đến vụng. Chỉ cần họ có tấm lòng là có thể thành hiệp sỹ. Thời nay đến nam hiệp sỹ cũng không cưỡi ngựa tuốt gươm nữa rồi.

Một cô gái đanh đá ư? Cô có thể là một hiệp sỹ tiềm năng. Đanh đá chỉ xấu khi đi kèm ích kỷ, nhỏ nhen, thủ đọan thôi. Nên nhiều cô vẫn được yêu và có hạnh phúc. Tôi đây cũng yêu họ lắm khi họ đanh đá để giúp người.

Hiệp sỹ – nàng là ai? Là sứ giả của lẽ phải dưới bộ mặt mà ta có thể gặp bất cứ đâu trong đời.

Advertisements

Tháng Ba 8, 2013 Posted by | Tản văn | %(count) bình luận

Sự tích ngày mùng 8 tháng 3.

TBT đã có bài và ảnh, thay mặt các đấng mày râu chúc mừng các bạn nữ của blog A0khoa9 chúng ta. Mình cũng định adua, chúc mừng hôi vào một cái còm nào đó. Chợt nhận ra là mình không biết lịch sử từ đâu mà lại có cái ngày 8/3 này.  Tại sao cứ vào ngày này thì anh em ta lại phải vò đầu bứt tai, suy nghĩ nát óc để tìm quà tặng người yêu, tặng vợ, tăng con gái, tặng đồng nghiệp nữ,…? Thế mà họ chẳng có ngày nào phải dằn vặt như chúng ta. Vậy là dở anh Gúc ra tìm hiểu. Té ra nguồn cơn “nỗi khổ” của cánh mày râu chúng ta là đây. Xin mời mọi người đóng góp thêm.

%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%%

Ngày xửa ngày xưa, có một anh chàng trai, gặp được một người con gái xinh đẹp, thùy mỵ dịu dàng… túm lại là công dung ngôn hạnh đủ cả. Chàng đem lòng yêu mến và muốn cưới nàng làm vợ. Sau thời gian dài theo đuổi, cuối cùng thì nàng cũng nhận lời… với một điều kiện là hàng năm, nàng xin phép được một ngày vắng nhà để đi xa, còn đi đâu, làm gì, chàng không được thắc mắc, tìm hiểu. Nghe thấy điều kiện quá dễ dàng, anh chàng gật đầu đồng ý không chút đắn đo.

Cuộc sống hai vợ chồng trôi qua rất hạnh phúc, chẳng bao giờ họ to tiếng với nhau và cô gái luôn tỏ ra là một người vợ đảm đang, hiền dịu. Đến một ngày nọ, khi cô nàng xin phép anh chồng ngày hôm sau được vắng nhà, anh chàng mới nhớ ra lời mình hứa ngày nào. Lỡ hứa rồi, chẳng lẽ không làm, vả lại một ngày vợ đi vắng chắc cũng chẳng sao, anh chàng liền đồng ý. Ngày hôm đó mới dài lê thê làm sao khi mà đến tối anh chàng không thấy vợ về. Chàng cứ đứng lên, ngồi xuống, đi ra đi vào. Vừa sốt ruột, vừa lo lắng, chẳng hiểu có chuyện gì xảy ra với vợ mình… rồi bao nhiêu những suy nghĩ khác lai bắt đầu dằn vặt anh chàng…

Trời vừa hửng sáng, nàng đã trở về nhà. Bao nhiêu lo lắng, giận dữ, nghi ngờ dồn nén cả đêm qua chưa kịp bùng lên thì nàng đã nhẹ nhàng nhắc tới điều kiện của ngày cưới. Đã hứa thì phải giữ lời, nam nhi đại trượng phu là vậy. Những nghi ngờ tuy còn vương vấn trong lòng, nhưng theo thời gian, cũng dần phai nhạt đi. Cuộc sống hai vợ chồng lại êm ả trôi qua.

Một năm nữa lại trôi qua, và cái ngày mà người vợ xin phép vắng nhà lại tới. Vì đã hứa nên anh chàng lại phải để cho vợ đi mặc dù trong lòng, sự lo lắng, nghi ngờ, tò mò ngày càng tăng. Một năm nữa, rồi một năm nữa… cứ đến đúng ngày là người vợ lại đi vắng nhà và lại trở về nhà ngày hôm sau vào đúng lúc mặt trời mọc. Trong cuộc sống, người chồng chẳng có điều gì có thể phàn nàn về người vợ của mình được cả, ngoại trừ nỗi tò mò, nghi ngờ ngày càng dày vò anh chàng.

Đến một lần, vào ngày mà người vợ lại đi vắng như mọi năm, không thể kìm được sự tò mò của mình nữa, anh chàng quyết định bám theo người vợ. Người vợ cứ cắm cúi đi, không hề biết là người chồng đang bám theo mình. Đi mãi, tới bìa rừng, người chồng thấy vợ mình chui vào trong một bụi cây. Chờ mãi không thấy người vợ đi ra, anh chàng rón rén lại gần.

Tới nơi, chàng thấy có một con rắn hổ mang đang cuốn mình lột xác. Hoảng hốt, sợ hãi, chàng vội cầm con dao chém con rắn. Trước sự ngạc nhiên khôn tả của người chồng, con rắn lại hiện nguyên hình là người vợ nằm trong vũng máu, quằn quại, hấp hối.

Thì ra hàng năm, cứ đến ngày này, người vợ lại biến thành con rắn hổ mang và khi lột xác thì bao nhiêu những bực bội, những giận dữ kìm nén trong một năm qua cùng với nọc độc được xả đi hết, để rồi khi trở về nàng lại trở nên xinh đẹp hơn, là một người vợ hiền dịu hơn, chiều chuộng, nhường nhịn chồng hơn. Chỉ vì sự tò mò, lòng nghi ngờ đã làm cho người chồng thất hứa và kết quả thì chàng đã làm một điều mà chẳng thể nào cứu vãn được nữa.

 Để chuộc lại lỗi lầm mà ông cha mình đã làm, hàng năm anh em tự nguyện dành một ngày cho chị em được tự do, thoải mái, muốn làm gì thì làm, hy vọng là sau ngày đó thì chị em sẽ lại trở nên hiền lành dịu dàng hơn và lại “cam chịu” hơn và lại chờ đến ngày này năm sau để “xả”.

Tháng Ba 8, 2013 Posted by | Tổng hợp | 2 phản hồi