Lớp A0 – Khóa 9

They came, they saw and they ….

Câu chuyện cuộc sống V.2 – Dữ dội


Mọi quyết định của nàng không làm ai ngạc nhiên. Nhưng số phận của nàng khiến nhiều người sửng sốt.
Bài hát này rất thịnh hành cùng với tuổi trẻ của nàng.

It’s A Sin (Pet Shop Boys from England)

When I look back upon my life
It’s always with a sense of shame
I’ve always been the one to blame
For everything I long to do
No matter when or where or who
Has one thing in common, too- It’s a sin

Everything I’ve ever done
Everything I ever do
Every place I’ve ever been
Everywhere I’m going to- It’s a sin

At school they taught me how to be
So pure in thought and word and deed
They didn’t quite succeed
For everything I long to do
No matter when or where or who
Has one thing in common, too-It’s a sin

Father, forgive me, I tried not to do it
Turned over a new leaf, then tore right through it
Whatever you taught me, I didn’t believe it
Father, you fought me, ’cause I didn’t care
And I still don’t understand

So I look back upon my life
Forever with a sense of shame
I’ve always been the one to blame
For everything I long to do
No matter when or where or who
Has one thing in common, too- It’s a sin

Dịch: Đó là tội lỗi

Khi tôi ngóai nhìn quá khứ đời tôi
Luôn luôn là cảm giác về tội lỗi
Tôi luôn là người đáng bị chê trách
Mọi chuyện tôi muốn làm, dù lúc nào, dù ở đâu, hay là với ai
Đều có một điểm chung: đó là tội lỗi.

Mỗi việc tôi đã từng làm hay sẽ làm
Mỗi nơi tôi đã từng đến hay sẽ đến
Đều là tội lỗi

Ở trường người ta dạy tôi phải sống thế nào
Sao mà trong sạch từ ý nghĩ đến lời nói
Và những lời dạy ấy chẳng thành công với tôi
Mỗi việc tôi đã từng làm hay sẽ làm
Mỗi nơi tôi đã từng đến hay sẽ đến
Đều là tội lỗi

“Thưa cha, hãy tha thứ cho con, con đã cố không làm những điều đó
Vặn ngược chiếc lá non, rồi xé tọac nó
Bất cứ điều gì cha dạy con, con đã không tin
Thưa cha, cha đã đấu tranh với con vì con đã không để tâm
Và cho đến bây giờ con vẫn chẳng ngộ ra được điều gì”

Do vậy tôi đã nhìn lại cuộc đời mình
Mãi mãi với cảm giác về tội lỗi
Tôi luôn là người đáng bị chê trách
Mọi chuyện tôi muốn làm, dù lúc nào, dù ở đâu, hay là với ai
Đều có một điểm chung: đó là tội lỗi.

******
Nàng là người tình cũ của Kha, một chàng thư sinh trắng trẻo, đẹp trai và rất đỗi hiền lành.

Người ta thường dùng mối liên quan giữa các sự vật đời thường để định nghĩa ví von cho tình yêu và do vậy có vô số định nghĩa theo cách hình tượng này. Dân yêu thích khoa học hay định nghĩa tình yêu là lực hút của hai cực âm và dương của nam châm hay lực hút của hai điện tích trái dấu, chiều âm và dương. Đại lọai vậy.

Không biết tình yêu của họ có mạnh như lực hút trái dấu không nhưng họ thực sự là hai cực của tính cách. Chàng nhu mì, nói năng nhẹ nhàng, đôi khi gương mặt trắng trẻo lại đỏ ửng lên khi bị trêu chọc. Từ phong cách của chàng tóat ra vẻ nghiêm túc dù chàng cũng biết nói đùa hay kể chuyện dí dỏm. Nàng nói năng bạo dạn, đi đứng rất tự tin. Nàng giao du với cả giới văn nghệ sỹ và ăn mặc khá mốt. Nhìn nàng đã thấy con người của sự phóng khóang, hiện đại.

Cũng không có gì khó hiểu cho khởi điểm tình yêu của họ. Ở chốn xa xôi lạnh lẽo xứ người, nơi hai người đi du học thì có được anh bạn trai đã đẹp trai lại tốt bụng, nhiệt tình, học cùng lớp, ở cùng ký túc xá thật là quí. Cuộc sống trẻ trung vô tư lự cũng làm tình yêu đến dễ dàng hơn.

Dù sao mặc lòng, trông họ khá đẹp đôi. Cả hai đều trắng trẻo, cao dong dỏng và có nụ cười rất tươi. Họ cùng chung nhau rất nhiều việc, ký chung nhau bất cứ chỗ nào có đủ chỗ cho hai chữ ký. Cặp chữ ký nắm tay nhau ngất ngưởng, vô tư như tình yêu thủa học trò.

Họ thường đi sóng đôi trên con đường dẫn vô trường, rồi đứng bên nhau trước thềm của dãy phòng thí nghiệm, nơi họ cùng làm việc. Anh luôn mang túi xách cho nàng. Còn nàng đi lơn tơn, nhìn xung quanh cười vô tư sung sướng, như muốn khoe sự si tình của người bạn trai tận tụy. Lúc nàng bước qua chỗ gập ghềnh, hơi xiêu viêu như sắp ngã, chàng vội bước tới đỡ tay nàng.

Anh và nàng có một nhóm bạn đồng nghiệp cùng trang lứa hay đứng tụ tập chuyện trò, bàn luận sôi nổi. Chàng chỉ đứng mỉm cười, gật đầu khi tán đồng, và nhẹ nhàng nói câu “thế à” khi có sự nghi ngờ, ngạc nhiên. Nàng luôn tham gia rất nhiệt tình, rồi cười cũng rất nhiệt tình. Nụ cười tươi được coi như thương hiệu của nàng.

Mọi người đều cho rằng nàng có vẻ lấn lướt chàng và không khỏi băn khoăn, “có cái gì chung giữa hai người?”

Nhóm bạn này mới trở về từ nước ngòai, mang theo không chỉ kiến thức khác biệt mà còn phong cách khác biệt, từ phục sức tới cách nói chuyện. Đất nước còn đóng cửa, mọi người nhìn họ đầy thán phục và ước mơ. Nàng đầy kiêu hãnh đi trong nhóm người đó. Những bước đi mạnh mẽ, những nụ cười tự tin và bạo dạn.

*
Kha cảm thấy khỏang cách với nàng dần rộng ra cùng với thời gian sống ở Việt Nam sau khi tốt nghiệp đại học. Nàng có thêm nhiều mối quan hệ, trong đó nhiều người khác hòan tòan với anh. Nhưng anh vẫn không hề biết rằng, trong đầu các bạn bè, người quen, dự đóan về sự tan vỡ mối tình sinh viên của anh mang tính chắc chắn tuyệt đối.

Rồi một chàng trai trí thức khác xuất hiện. Chàng trông chắc chắn tự tin hơn Kha; và đáng sợ hơn là chàng tỏ ra tháo vát, điều Kha thấy mình có cố mấy cũng không vượt lên được. Kha cứ lùi dần về điểm zero, cái điểm mà họ phải chia tay, điều ai cũng đóan sẽ xảy ra ngọai trừ anh.

Nàng lấy chồng. Anh có buồn không? Mọi người đều nghĩ như vậy.

Kha bắt đầu chơi với bọn Chi đúng dịp đó, cũng chỉ do tình cờ có việc phải trao đổi với nhau thôi. Đó là những cô bé lý lắc, cười vô tư, chỉ đủ khôn ngoan để hiểu rằng anh không nói gì thì cũng không nên hỏi.

Anh dường như không bị thay đổi gì, vẫn cười rất tươi khi nói chuyện, trông bình thản như bất cứ người đàn ông bản lĩnh nào. Chi thì thầm với các bạn, “trong cái rủi có cái may”. Rõ là thế, việc gì trước sau cũng xảy ra thì xảy ra sớm là may. Anh không còn đi sóng đôi với nàng nữa nhưng không ít lần người ta vẫn thấy nàng nhờ anh cầm hộ túi xách mang lên phòng làm việc. Anh không cười tươi, cũng không từ chối.

Dường như cái may có vẻ đến chậm vì Kha vẫn luôn ở tư thế sẵn sàng phục vụ nàng bất cứ lúc nào khiến các cô bạn mới thấy hơi bất mãn với nàng. Còn mọi người thì có vẻ ái ngại cho anh. Hết duyên mà vẫn chưa hết nợ! Khi đã chín chắn hơn, Chi hiểu ra rằng, đó không phải sự lưu luyến, cũng không phải là thói quen khó bỏ mà chỉ đơn giản là sự chân thành dành cho bất cứ người bạn nào. Đó là sự tốt bụng đáng nể của anh, không phải sự yếu đuối.

*
Nhà Kha là một cái vila nhỏ yên tĩnh nằm ở của ngõ phía bắc thành phố, gần sát vùng ven đô. Ngày ấy, chỗ đó vắng vẻ vì từ khu nhà ở đến mặt đường xa lộ là khỏang đất rất rộng khiến tiếng xe tải ồn ào không lọt vào được phía trong. Thậm chí có vào đến nơi cũng bị các hàng rào cây cối chặn lại không vào được phía trong nhà. Hồi đó cũng chẳng có nhiều xe containơ như bây giờ nên các hàng cây làm hàng rào cũng ít bị bụi hơn, trông xanh mướt.

Cái vườn nhỏ nhà anh có một cây khế ngọt và một cây mận (người Bắc gọi là cây roi) cũng rất ngọt. Thỉnh thỏang anh mang một túi đầy các quả ngọt đó đến trường cho bọn Chi. Cả lũ gồm bốn đứa thi nhau thọc những bàn tay nhỏ nhắn vào túi và khoắng lia lịa tìm quả to và có vẻ ngọt nhất. Rồi vừa cắn vừa súyt soa “ngọt quá, ngọt quá”. Anh chỉ đứng nhìn cười hiền lành.

Trong nhóm có Mai là lớn nhất. Nó không trắng trẻo, cũng chẳng thích hát những bản nhạc trữ tình nước ngòai như mấy đứa kia. Nó cứng rắn mạnh mẽ, hay tỏ ra đàn chị răn bảo bọn Chi. Té ra nó mê Kha. Nó đích thị là một cực khác của Kha và lần này chắc đúng là lực hút của hai điện tích trái chiều! Lại thêm lý do bọn Chi thấy xa cách với nàng.

Mai biết cách lôi Kha lại gần nhóm mình hơn, khiến Kha chú ý đến Mai hơn và có lẽ đây chính là lúc vận may đến với anh.

Bọn Chi rất hay đi picnic ra ngọai thành. Đi bằng xe đạp vì thời đó xe máy chưa phổ cập nhiều. Ai khá giả hay có hòan cảnh đặc biệt mới sở hữu một xe máy, bất luận hiệu gì.

Bọn nó thường đến nghĩa trang Thủ Đức. Nghĩ trang này thật ra rất đẹp, nằm trên một quả đồi thấp và rộng. Hồi đó nó còn được bao bọc bởi những rừng cây cao su rất thanh bình và bạt ngàn xung quanh, rất hợp với ngữ cảnh cho các cuộc picnic. Và quan trọng là nơi đó có ba của một nhỏ bạn trong nhóm.

Lần đó, Kha lần đầu tiên tham gia với nhóm như một thành viên chính thức. Bọn Chi được gọi là “hội mini”, không biết do cùng nhỏ nhắn mini hay đều đi xe đạp mini. Xa lộ Biên Hòa bóng lộn khiến những chiếc xe mini chạy bon bon, nhất là những khi xuống dốc, những cái dốc dài cả cây số. Anh không thể đi mini được nhưng cái xe đạp nam của anh luôn luôn phải bám càng bốn chiếc mini bất trị. Anh cười rất sảng khóai và không chút e thẹn như vẫn thường gặp ở trường. Ngồi trên bãi cỏ, vừa tranh ăn anh vừa kể nhiều chuyện tiếu lâm. Cả bọn cười đùa trêu chọc nhau như năm người bạn bình đẳng, tinh nghịch. Để lại đằng sau mối tình cũ, để sang một bên mối tình mới chớm nở.

Sau buổi picnic, theo một đề nghị mà Kha chỉ có thể vui vẻ chấp nhận, cả hội đổ bộ vào nhà anh. Rồi các cô gái rồng rắn kéo nhau rầm rập leo cầu thang lên “hang ổ” của anh. Đó là căn phòng rộng có cửa sổ nhìn ra cây mận ngọt. Có lẽ vào thời điểm này mỗi sáng nhìn ra cửa sổ, bắt gặp những cành mận trĩu quả mọng nước, anh sẽ nghĩ ngay đến “hội mini” vui nhộn này.

Bốn cặp mắt lia khắp bốn phía khám phá giang sơn của Kha. Kha đứng khoanh tay cạnh cửa sổ. Bọn con gái, đứa ngồi trên ghế, đứa ngồi trên giường, đứa ngồi bệt xuống sàn đá hoa mát lịm. Kha lại lặng lẽ mỉm cười nghe các cô tranh nhau nói, cùng nhau phá lên cười. Mai có vẻ điềm đạm nhất, chắc không phải vì cô chín chắn nhất mà vì cô đang băn khoăn định hình mình ra sao trước mắt Kha.

Mấy đứa bắt đầu nhao nhao đòi xem ảnh, xem sách, xem các thứ Kha cất công mang từ trời tây về và còn lại sau cuộc chia tay với nàng. Kha hơi khựng lại, nói ngập ngừng:
– Cũng chẳng còn gì nhiều.
– Có gì xem nấy.
Mấy cô quả quyết trong khi Mai hơi ngần ngại.

Kha lục lọi rồi gom hết sách vào một chỗ, lấy chồng ảnh trong tủ ra cùng mấy thứ khác nữa.

Té ra cặp chữ ký ngất ngưởng kia trở thành vô duyên kệch cỡm nơi cõi riêng của Kha. Những cuốn sách thì anh đã mang hết lên trường để sung vào cái thư viện nho nhỏ ở phòng thí nghiệm của anh. Chỉ còn lại những cuốn không biết trốn vào đâu.

Kha giải thích những cảnh anh chụp trong những bức ảnh từ thời sinh viên. Chắc những ảnh riêng tư đã được di chuyển đi chỗ khác nhưng nàng vẫn hiện diện trong rất nhiều bức ảnh chụp cảnh sinh họat chung của anh. Sau này bọn Chi cũng hơi ân hận vì sự vô duyên và vô tình của mình. Tuổi trẻ tinh quái và tự tin vẫn thường cho phép mình trải qua những pha “nóng, lạnh”.

Lúc Chi bắt đầu tỉ mẩn chọn lựa mấy cái đĩa hát để mượn anh mang về thì anh nói luôn:
– Cứ mang hết về mà nghe, lúc nào trả cũng được.
Chi mừng hết biết vì hiểu rằng nó đã được chính thức sở hữu đống đĩa hát vô giá này, rõ ràng là nhờ cặp chữ ký vô duyên kia. Nó đang cố mắm môi nhét cho bằng hết đống đĩa hát vào cái túi vải khóac vai thì nhỏ Kim có cái lưỡi “nhọn” như tên nó chêm vào:
– Còn đống ảnh này nữa, nhét vào luôn đi.
Kha vừa cười vừa dứ nắm đấm về phía cô bạn tinh quái.

*
Kha không đả động một từ nào với các cô bạn mới về mối tình cũ, mặc định là bọn Chi đã biết rồi. Chỉ một lần Kha và Mai đang đứng với nhau thì nàng đi qua. Anh chỉ vào nàng và cười cười hỏi người yêu giọng vẫn nhẹ nhàng nhưng hơi khiêu khích:
– Có biết kia là ai không?
Mai kể lại với các bạn mình, muốn cho họ biết anh cũng không “hiền” đâu.

Nhưng rồi cả bọn vẫn líu díu theo anh đến thăm con nàng ốm.

Nàng sống trong một căn hộ tập thể. Mọi thứ đều đầy đủ cho một cuộc sống của cặp vợ chồng trí thức trẻ. Nàng có phong cách dung dị dễ gần. Nàng đón các cô sinh viên lạ này với nụ cười tủm tỉm đầy ý nghĩa, cặp mắt đen sáng long lanh. Rồi nàng nói chuyện rất vui vẻ và thân thiện với các cô. Nàng vẫn dùng giọng nói của những người bạn rất thân khi nói chuyện với Kha. Chi cảm nhận rất rõ cái khỏang cách hàng kí lô mét giữa các cô và nàng.

Ngày Tết đến, mọi người được nghỉ 1 tuần. Thường mùng một sẽ dành cho gia đình, mùng hai cho họ hàng và từ mùng ba dành cho bạn bè, người quen. Năm nào bọn Chi cũng lượn một vòng quanh bốn nhà, không phải để chơi mà để nấu nướng, ăn uống, tán dóc, trêu chọc, tâm sự…. Mỗi nhà một chuyên đề ẩm thực khác nhau.

Năm nay cái vòng đó bao gồm cả cái vila nhỏ nằm ở ven đô. Và không biết do nguồn cơn gì mà cái vòng ấy vươn một đường nhánh để rẽ vô nhà nàng, lúc này được coi là một người bạn thân của Kha. Có vẻ như Mai muốn đóng vai người cao thượng, hay chỉ đơn giản cô tò mò muốn biết thực chất quan hệ xưa kia của Kha.

Buổi ghé nhà nàng vào dịp Tết đó nàng đã hết tủm tỉm và vẫn nói chuyện rất hồn nhiên. Đương nhiên nàng nhìn mà không “thấy” bọn Chi. Nàng chủ yếu nói chuyện với Kha, những chuyện linh tinh như thường thấy trong các cuộc tán dóc không chủ đích giữa những bạn học cũ. Nàng vừa nói chuyện vừa đút hạt đậu phộng vào miệng đứa con trai còn chưa biết nói. Chồng nàng nhắc khẽ:
– Đừng cho nó ăn, không tiêu được đâu.
Nàng cười rất tươi, nói nựng con:
– Ăn đi, ăn đi cho biết mùi đời.
Hai người đàn ông cũ và mới của nàng đành chỉ biết cười trừ.

*
Rời trường đại học, mỗi đứa công tác một nơi nhưng tình thân của bọn Chi không bao giờ mất đi dù Chi đi xa khỏi thành phố đã lâu, còn Mai và Kha cũng lang thang tới chục năm ở nước ngòai. Kha cũng có nhóm bạn học mà rời xa rồi vẫn còn là bạn, trong đó có nàng. Và vô tình nàng vẫn tồn tại trong câu chuyện của cả bọn Chi dù chẳng bao giờ là bạn.

Vợ chồng Kha quay trở lại nước Nga tiếp tục theo đuổi việc học của anh. Nước Nga không còn là bản trường ca lãng mạn của gần mười năm trước. Nào đứng bán áo thun dưới ga tàu điện ngầm lạnh giá. Nào chạy đôn chạy đáo kiếm hóa chất làm thí nghiệm. Nào đổi trường, rồi trì hõan kế họach vì thiếu tiền. Anh vẫn cười tươi. Mai vẫn tưng tửng kể chuyện hài. Kha cảm thấy bình yên hơn bao giờ hết.

Một mùa hè Chi về thăm Sài Gòn và tìm gặp Mai. Cô bắt Chi ở chơi cả ngày để nói chuyện cho thỏa. Chi không ngạc nhiên khi thấy nàng vẫn hiện diện đâu đây trong cuộc sống của Kha, và tất nhiên là của Mai.

Nàng vẫn là nàng, con ngựa bất kham. Nàng cũng đi khỏi thành phố đã lâu. Nàng đi theo cái mà nàng cho là tiếng gọi của tình yêu. Người chồng đã lẳng lặng làm thủ tục cho nàng xuất ngọai với người chồng mới. Anh giữ lời hứa không tiết lộ cuộc chia tay không mấy đẹp đẽ của vợ chồng nàng để tránh đàm tiếu của người đời với nàng. Chẳng bao lâu sau anh cũng ra đi, nhưng vào cõi vĩnh hằng vì bệnh tim.

Nàng trở về để tiễn đưa chồng cũ lần cuối, để ngỡ ngàng nhận ra, nàng đang chôn đi cái chỗ dựa vững chắc nhất của đời mình. Nàng cũng ngỡ ngàng hiểu được nỗi đau khổ và sự chịu đựng anh đã hứng chịu từ nàng, người vợ phản bội. Nàng đau đớn vì từ nay hết rồi sự cao thượng của người chồng cũ. Đứa con chưa đầy mười tuổi không tha thứ cho nàng. Hạt đậu phộng “để biết mùi đời” nàng bón vào miệng nó thủa chưa đầy tuổi tôi đã không tiêu được trong bụng nó, đúng như sự tiên đóan của chồng nàng. Nó thề sẽ tách khỏi nàng sớm nhất có thể.

Cuộc đời đã ưu đãi nàng khá nhiều, từ gia đình đến bạn bè. Mỗi lúc nàng gặp chuyện buồn, lập tức có sẵn một bàn tay dang ra đỡ của một chàng hiệp sỹ, đại lọai như Kha. Chắc hẳn nàng phải có một giá trị ẩn giấu nào đó để có nhiều đàn ông vừa tài vừa tốt yêu thương nàng như vậy. Nhưng nàng đã lần lượt rời bỏ họ để đến với người mới mẻ hơn, đầy hy vọng hơn, và quan trọng là thỏa mãn nàng hơn. Nụ cười vô tư tươi tắn vẫn luôn là thương hiệu của nàng mà.

Người chồng mới là sự lựa chọn nhầm lẫn tai hại. Hình như sự chín chắn cũng không tỷ lệ thuận với thời gian trải nghiệm. Với một số người, nó tỷ lệ nghịch.

Nàng vẫn còn trẻ, đầy sức sống. Cơ hội cũng không từ chối ai nếu ta quyết đứng trên số phận. Nhưng dường như nàng bị đuối sức trong cuộc vẫy vùng đấu tranh sinh tồn. Cũng có thể nàng chưa bao giờ phải làm thế. Và nàng không biết phải làm gì. Nàng chìm dần trong vực thẳm của cuộc đời. Sự vô tư đã ròi bỏ nàng theo người chồng cũ. Nàng quay ra níu kéo vào bạn bè.

Kha dù làm thầy người lớn, dù tuổi đã qua dốc cuộc đời, vẫn luôn ngơ ngác giữa rừng người. Anh giải bài tóan cho mình còn khó khăn, làm sao giải nổi bài toán hóc búa của nàng. Những cuộc tâm sự điện thọai đường dài với nàng thường xuyên hơn và càng lúc càng dài hơn. Mỗi lần làm cái bồ để nàng trút bầu tâm sự như thế, thể nào Kha cũng bị lỡ một cái gì đó. Lần thì muộn đón con, lần thì quên mang thuốc cho má anh theo chỉ thị của Mai.

Mai thấy mình khó đóng vai cao thượng trong những lần như vậy. Cô phàn nàn và nhận lại từ anh nụ cười hiền và lời chống chế:
– Ấy, cái cậu bồ cũ còn chịu trận hơn mình ấy chứ. Mình bị gọi thế là ít đấy.
Mai chỉ biết cười xòa:
– Vụng chèo khéo chống thế!

Những dịp tâm sự nhỏ to những năm sau, Chi lại thi thỏang được nghe câu chuyện “xuống dốc” của nàng. Kha và Mai cũng chỉ dừng lại ở việc thông báo sự kiện, không chêm vào bất cứ nhận định nào xa hơn. Chi nghe xong thấy dửng dưng. Gieo gió thì gặt bão thôi. Có chi đâu. Người ta phải biết cái giá phải trả để kiềm chế mình. Ai cũng sẽ nghĩ như vậy, kể cả người hiền lành vô tư lự như Kha. Bài tóan của mình có lẽ chỉ có chính mình giải được thôi. Cho nên dù có bạn tốt như Kha và vợ bạn nhân hậu như Mai thì cuộc đời nàng cũng chẳng khá lên được. Nàng dần rơi vào sự trầm cảm nặng nề.

Cô đơn, việc làm bấp bênh, chồng vô tình, vô tích sự, nàng giam mình trằn trọc trong căn hộ tuyềnh tòang, là điểm trừ nặng cho tính sỹ diện của bất cứ ai ở hòan cảnh nàng. Đâu rồi nụ cười thương hiệu của nàng?

Giọng hát hút hồn của nam ca sỹ người Anh Neil Tennant xóay vào tâm trí nàng.
When I look back upon my life
It’s always with a sense of shame
I’ve always been the one to blame
For everything I long to do… It’s a sin
…Father, forgive me, I tried not to do it…
(Khi tôi ngóai nhìn quá khứ đời tôi
Luôn luôn là cảm giác về tội lỗi
Tôi luôn là người đáng bị chê trách
Mọi chuyện tôi muốn làm,…đó là tội lỗi.
…Thưa cha, hãy tha thứ cho con, con đã cố không làm những điều đó)
(Đó là tội lỗi-Bài hát từ ban nhạc Anh, Pet Shop Boys)
Nó dường như viết ra để nói đến tâm trạng của nàng. Nàng vốn từng bạo dạn, tự tin nhưng có lẽ sâu trong đáy lòng cũng không dám tự tin về hành động xé tan cái gia đình hạnh phúc của mình. Sỹ diện hay còn chút xấu hổ?

*
Nàng trở về nhà, không bao giờ biết chắc được đã thực sự “ở nhà” chưa, luôn nhức nhối với câu hỏi,”đâu là nhà mình và đâu sẽ phải là nhà của mình?”. Cha mẹ cũng đã rời nàng và còn lâu mới có thể “chuyển về sống” với cha mẹ được. Đứa con cũng cần có thời gian để tiêu hết hạt đậu phộng làm bụng nó còn nê. Mà chồng nàng đã nói rồi, đậu phộng không tiêu được đâu. Anh là nhà khoa học mà. Luôn chính xác.

Bạn bè đều biết cái vực thẳm mà nàng đã bị rơi xuống. Họ cố gắng giao lưu với nàng. Mọi người xung quanh cũng đi được chặng dường dài theo thời gian. Người ta bỏ xa nhau hết mặt này đến mặt nọ. Vợ chồng Kha thì vẫn chật vật với sự mưu sinh.

Ông Trời thích sự phong phú, muôn màu sắc. Nhiều người được ban cho khả năng làm cho mình có cuộc sống thỏai mái sung túc. Cái khó nhất với nhiều người nhưng lại dễ nhất với vợ chồng Kha là có khả năng làm cho mình có cuộc sống bình yên. Ông trời không cho nàng cả hai khả năng đó.

Thời gian vẫn nối đuôi nhau. Hình như vẫn không ai tha thứ cho nàng.

*
Cái thời điểm nàng đứng trên tầng 9 của một chung cư cao tầng để hòan tất cái kịch bản mà nàng đạo diễn rất chu đáo và hòan hảo, một người bạn thân chợt nghĩ tới nàng.

Mọi người bàng hoàng.Thời gian không phải cái đồng hồ mà ta có thể vặn ngược được chiếc kim cho thời gian quay lại để sửa chữa những phép tính nhầm, để khỏi phải nói câu “Giá như…”.

Kha trằn trọc mất mấy đêm. Chị nàng nhìn anh đầy luyến tiếc. Má anh chậm rãi nhắc lại ngày nàng đến thăm nhà. Mai thì ngậm ngùi, “thế là xong một kiếp người”. Chi cũng xót xa nhớ tới cơ thể trẻ trung, hừng hực ham muốn tận hưởng cuộc sống của nàng.
Chi ngỡ ngàng khám phá ra lòng tự trọng của cái người dường như sinh ra chỉ để hưởng thụ. Chi băn khoăn, chúng ta có bàng quang không khi không thể nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc cứng của nàng, để nhìn được cái thế giới yếu mềm phức tạp trong lòng nàng, để bao dung hơn với nàng khi chưa quá muộn. Hay những qui luật cuộc sống là bất biến mà ta buộc phải chấp nhận, buộc phải dùng như kim chỉ nam cho hành động của mình.

Có lẽ nàng đã đóan già đóan non tâm lý của con người và đánh cược với ước đóan ấy. Nàng đã đi tìm sự tha thứ của đời bằng cách thức nghiệt ngã và dữ dội như con người nàng.

Có đắt quá không? Chỉ biết rằng ước nguyện cuối cùng của nàng đã được thực hiện. Trên nấm mộ người chồng cũ, một bức ảnh còn mới của nàng đã được gắn vào.

Tháng Năm 14, 2013 - Posted by | Tản văn

Chưa có phản hồi.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: